y Nữ Lạnh Nhạt VS Tướng Quân Nóng Tính – Chương 47

Chuyển Ngữ: Như Ý

Biên Tập: Thủy Nguyệt Vân

Chương 47: Đau buồn lưu luyến

—————————————————-

Hoa Tố Vấn xách theo hòm thuốc đón gió Bắc rét lạnh vội vội vàng vàng đi tới, thậm chí còn chưa kịp cảm nhận cái lạnh của gió rét. Chàng ấy đang chờ nàng, chờ nàng đến cứu mạng!

Tôn Sách đồng ý với nàng, để nàng chữa trị cho chàng ấy, đây cũng coi như sự kết thúc của bọn họ.

Lữ Mông đưa nàng đến cửa phòng, nhẹ nhàng phất tay cho binh lính canh giữ ở cửa lui xuống, nói với nàng: “Phu nhân không cần phải gấp, từ từ mà chữa trị, ta ở trong một phòng gần chỗ này chờ phu nhân.” Cho dù hắn chỉ là một thiếu niên, còn chưa hiểu tình là gì, nhưng vẫn bị ánh mắt Hoa Tố Vấn làm cảm động.

Hoa Tố Vấn gật đầu, vươn tay run rẩy khẽ đẩy cửa phòng ra.

Trong phòng có mùi máu tươi nhàn nhạt, hắn đang cúi người ở trên giường không nhúc nhích.

Vào khoảnh khắc Hoa Tố Vấn nhìn thấy hắn, tình cảm trong lòng cuối cùng cũng như đê vỡ, nàng chạy vội đến bên cạnh hắn, không khỏi thất thanh khóc òa lên, một lần lại một lần gọi tên của hắn. Read the full post »

Y Nữ Lạnh Nhạt VS Tướng Quân Nóng Tính – Chương 46

Chuyển Ngữ: Như Ý

Biên Tập: Thủy Nguyệt Vân

Chương 46: Cách cứu chàng

—————————————————-

“Không!” Tim Hoa Tố Vấn lặng đi, lớn tiếng nói, “Không thể nào, chàng ấy không có giết người!”

“Hiện tại chứng cớ rành rành, cũng đã có nhân chứng chứng minh nhìn thấy Đặng Đạt bị hắn giết chết!” Chu Du nhìn mặt Hoa Tố Vấn tái nhợt, trong lòng đau nhói.

“Đó là vu khống!” Hoa Tố Vấn kêu lên.

“Nàng có thể đưa ra chứng cớ gì chứng minh người không phải là bị hắn giết?” Chu Du lớn tiếng nói.

“Là hắn ta, nhất định là hắn ta!” Hoa Tố Vấn nhớ tới kia gương mặt gian ác kia, nhất định là hắn hãm hại Tiêu Hồng Phi.

“Ai?”

“Một thuộc hạ của Hoa Hâm, tên là Ân Chuẩn, hắn ta có thù oán với Tiêu Hồng Phi, lúc nào hắn ta cũng muốn dồn Tiêu Hồng Phi vào chỗ chết!” Read the full post »

Mẹ chồng, bye bye : chương 54-55-56-57

Quyển 6: Em chồng xem mắt.

Chương 54

Mỗi ngày Chu Thiên Trì đều dùng thời gian nghỉ trưa để gọi điện cho Tiền Văn Quyên, hơn nữa còn cùng bà xã nấu cháo điện thoại, cảnh tượng đó khiến các nữ đồng nghiệp của Tiền Văn Quyên hâm mộ không thôi.

“Văn Quyên, em ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi, còn anh?” Giờ này mỗi ngày là thời điểm lòng Tiền Văn Quyên ấm áp nhất, một mình làm việc bên ngoài, ngước mắt không quen ai, có thể có một người bên cạnh luôn quan tâm ân cần hỏi han thì cô còn cầu mong gì hơn nữa? Cho dù mẹ chồng có bất mãn với cô, cô cũng không để ở trong lòng.

“Văn Quyên, tối hôm nay chúng ta ăn ở ngoài rồi hẵng về nhà nhé? Cả ngày ở trong ngôi nhà tràn ngập mùi thuốc súng kia sớm muộn anh cũng chết, hơn nữa, mẹ anh thật sự thay đổi đến kinh người, hình như mẹ vừa nhìn thấy em đã giống như nhìn thấy kẻ thù ấy, nhìn thấy anh cũng thế, thật sự rất bất mãn.”

“Nhưng ông xã à, chúng ta làm gì có tiền ăn ở ngoài ? Trên người anh còn tiền à? Em chỉ còn năm đồng thôi ! Đáng thương lắm !” Tiền Văn Quyên vừa nhắc tới tiền bạc liền cảm thấy tội nghiệp bản thân chưa từng có.

Read the full post »

Y nữ lạnh nhạt VS Tướng quân nóng tính – Chương 45

Chuyển ngữ: Như Ý

Biên tập: Thủy Nguyệt Vân

Chương 45: Nhân chứng nặc danh

—————————————————-

Tôn Sách phất tay bảo cai ngục lui ra, lẳng lặng nhìn Tiêu Hồng Phi một lúc rồi khẽ thở dài chậm rãi nói: “Huynh là Tả Tướng quân của ta, từ trước đến nay rất anh dũng, ta chỉ là không hiểu vì sao huynh lại hồ đồ đến mức phạm phải chuyện như vậy.”

“Thuộc hạ không giết người!” Tiêu Hồng Phi nhìn vào mắt hắn, lạnh lùng nói.

“Huynh có chứng cớ gì chứng minh không phải do huynh giết? Đặng Đạt là bị người ta vặn gãy cổ mà chết, đêm đó, chỉ có mình huynh xông vào trong viện kia, huynh là tình nghi lớn nhất!”

“Có ai tận mắt nhìn thấy thuộc hạ vặn gãy cổ của hắn sao? Thuộc hạ đã nói từ đầu, lúc thuộc hạ vào viện cũng không trông thấy Đặng Đạt ở cửa.”

“Vậy vì sao huynh lại đi vào viện của Quân sư?” Read the full post »

Mười Phút Trước Nửa Đêm – Chương 6.3

Chuyển ngữ: Violet

Biên tập: Thủy Nguyệt Vân

Mình là thật tâm, tuy rằng mình không thể lấy tim ra cho Lạc xem, nhưng mình cảm thấy thật may mắn khi được anh ấy bảo vệ trong hai năm qua.

Nếu như không phải anh ấy có thể mình đã không đi học được, có thể mình phải lưu lạc ở một nơi xa xôi không biết tên nào đó, cũng có thể là ở … Không! Mình không thể nào sẽ ở cùng chú Chu.

Mình biết mình sẽ không giống như mẹ, mình sẽ không vì cuộc sống mà chà đạp bản thân, mà Lạc… anh ấy cũng sẽ không đối xử với mình như vậy đúng không?

Không còn đàn anh hoặc đàn em nam nào tìm cô nữa, bởi vì Ý Lương đã có tấm lệnh bài lớn Lạc Diễn Hàn, căn bản không ai dám động đến một sợi lông tơ của hoa hậu giảng đường, riêng nghĩ đến người bạn trai không gì là không làm được kia của cô thôi thì cũng chỉ có thể tự ti mặc cảm, muốn giành lấy mỹ nữ từ trong tay Lạc Diễn Hàn không phải chuyện dễ dàng, dù sao hai năm nay Ý Lượng cũng chưa từng quá thân thiết với bất cứ bạn học nam nào, căn bản không người nào có cơ hội nói chuyện với cô quá hai câu, cô chỉ cùng bạn học nữ nói chuyện phiếm, vừa có bạn học nam tới gần, trên mặt cô liền tỏ ra căng thẳng, xem ra chứng bệnh “Phu quản nghiêm” này phát tác rất nghiêm trọng trên người cô.

Người khác đi nghĩa vụ thì tình cảm liền thay đổi, chỉ có Lạc Diễn Hàn có thể điều khiển bạn gái từ xa, khiến bạn gái khăng khăng một mực với anh ta, bản lĩnh này không phải ai cũng học được…

Read the full post »

Mười Phút Trước Nửa Đêm – Chương 6.2

Chuyển ngữ: Violet

Biên tập: Thủy Nguyệt Vân

Mỗi người đều là những cá thể khác biệt nên tự nhiên cũng có nét nổi bật không giống những người khác, nhưng dường như sự khác biệt giữa Lạc và những người khác lại vô cùng lớn, nếu như là anh Lạc hoặc chú Chu, mình nghĩ hẳn sẽ dễ kiểm soát hơn, còn mỗi lần đối mặt với Lạc mình luôn không biết nên biểu hiện thế nào mới đúng, thậm chí ngay cả tay chân cũng không biết nên đặt nơi nào mới phải.

Anh ấy hình như không hề bối rối giống mình, hay là mình căn bản không đủ sức hút để khiến anh ấy bối rối?

Ý Lương đặt bút xuống, mắt nhìn đồng hồ báo thức, còn chưa đến mười hai giờ, nhưng lúc này cô phải tự mình tính giờ, hôm nay cô không đặt chuông báo, bởi vì Lạc Diễn Hàn bây giờ đang ngồi bên cạnh cô.

Cất vở vào trong túi, cô lấy ra một quyển sách nhỏ khác trong đó ghi lại những ngày nghỉ của Lạc Diễn Hàn, lần sau chính là lần nghỉ phép cuối cùng của anh, sau đó anh sẽ được xuất ngũ. Không ngờ hai năm lại trôi qua nhanh như vậy, cô đã ở nơi này hơn hai năm, tuy rằng cô không biết mình lấy tư cách gì để ở lại chỗ này, thế nhưng cô rất muốn biết Lạc Diễn Hàn nghĩ như thế nào.

“Không phải em sắp thi sao?” Anh ngồi trước máy vi tính gõ phím, cô gái bên cạnh cũng không ngừng nhìn lén vẻ mặt anh, anh liền trực tiếp đặt câu hỏi.

Read the full post »

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 913 other followers

%d bloggers like this: