Mẹ chồng, bye bye – Chương 51-52-53

Chương 51 :

Edit : Mai Như Ảnh

Beta : Vân

“Tiền Văn Quyên, sao cô lại mua thứ này? Đồ ăn này đắt hơn nhiều bình thường tôi mua, hay là cô cố ý viết đồ ăn đắt tiền rồi tha hồ tham ô?”

Mẹ kiếp, mẹ chồng nói chuyện thật đúng là thẳng thắn, thật đúng là không giữ lại gì, thật đúng là làm bẩn người tốt.

“Mẹ, mẹ nói con tham ô là thế nào? Chỉ vì, chỉ vì hôm nay thức ăn ở chợ đắt hơn trước kia mà thôi, có thể là do trời lạnh!” Tiền Văn Quyên không muốn xảy ra mâu thuẫn với mẹ chồng, dù rằng bà lăng mạ nhân cách của cô, nhưng cô chỉ muốn bình tĩnh hòa nhã giải thích toàn bộ mọi chuyện.

“Đừng ngụy biện!” Mẹ chồng lớn tiếng quát, không muốn nghe cô giải thích thêm nữa.

Tiền Văn Quyên thấy mẹ chồng thật sự phát hỏa, vì thế cúi đầu, giống như đứa trẻ phạm lỗi, không dám nói nữa, mẹ chồng thật sự quá ngang ngược rồi.

“Không phải chỉ mới cách một ngày thôi sao? Giá thức ăn dao động lớn như vậy à? Rau cải đắt hơn hôm qua tôi mua những một hào, thịt cũng đắt hơn hôm qua một đồng, tôm cũng đắt hơn hai hào…” Mẹ chồng liên tục đọc, đọc xong rồi ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt bà giống như đang muốn giết chết cái gọi là kẻ thù trước mắt này vậy.

#%^#@, đúng là kế toán bẩm sinh, một hào hai hào cũng tính, thậm chí còn cẩn thận như vậy.

“Kiểu người như cô, không hợp kết hôn, cô cho là kết hôn dễ như vậy à? Cô cho là làm bà chủ gia đình dễ như vậy sao? Cô phải biết rằng, điều kiện nhà chúng ta bây giờ chỉ là tương đối, ngoài tiền kiếm ra được thì hằng ngày cũng phải chi tiêu tiết kiệm, hiểu không? Lại còn tranh luận với tôi, cho rằng bản thân cô có bao nhiêu bản lĩnh? Ở trước mặt tôi cô ít giả làm người tốt đi, cho cô làm gì thì cô cứ làm cái đó, bắt đầu từ ngày mai, giá cả trên thực đơn và người để mua đều do tôi ghi cho cô tiêu, nếu cô còn dám tự làm theo ý mình xem tôi trừng trị cô thế nào?”

Mẹ chồng cầm cuốn sổ đi vào phòng mình, vừa đi vừa mắng : “Đúng là còn ngu hơn cả lợn, đần hơn cả trâu, lại còn muốn khoe tài.”

%#%#^, đây là do cô ngu dốt á? Rõ ràng thức ăn tăng giá, trận mắng này làm cho Tiền Văn Quyên cảm thấy rất oan uổng.

Thật ra lúc này Chu Thiên Trì đang đứng ở trong phòng không dám ra ngoài, nếu đi ra nói giúp bà xã vài câu thì không biết mẹ sẽ còn làm ầm đến mức nào nữa. Tóm lại, sáng tinh mơ, tất cả mọi người đều nghe thấy Chu Ngọc Hà chửi mắng người nhưng lại không ai dám ra nói giúp cô một câu công bằng, có người dám nhưng sẽ không nói, đó chính là cô em chồng.

Gia đình mới năm người này, phức tạp đến khiến Tiền Văn Quyên không thể thở được.

Chương 52

“Bà xã, bà xã, anh xin lỗi!” Thấy mẹ chồng vào phòng, Chu Thiên Trì vội vàng từ trong phòng rón rén ra ngoài.

“Ông xã, anh vào ngủ đi, em không sao, em phải đi nấu bữa sáng đã, hôm nay chủ nhật, ngủ thêm một lát đi.” Tiền Văn Quyên để đồ ăn xuống, đẩy mạnh chồng vào phòng : “Mặc ít quần áo như vậy, sẽ bị cảm đấy !”

Chu Thiên Trì bị Tiền Văn Quyên đẩy vào trong ổ chăn. Khi chưa kết hôn thì chủ nhật chính là ngày hai người đều ngủ no say, làm sao dậy sớm thế này được? Chu Thiên Trì vừa ngáp vừa hôn lên trán Tiền Văn Quyên.

“Bà xã, thiệt thòi cho em quá, có cơ hội, nhất định chúng ta sẽ chuyển ra ngoài sống riêng.”

Mới kết hôn được vài ngày, Tiền Văn Quyên đã nghe vô số lần ông xã nói sống riêng rồi. Chồng cô thật tâm nghĩ cho cô, nhưng lại không có cách nào khác, ngoài sống riêng ra thì còn có thể thế nào ? Nhưng sống riêng ? Đây không phải chỉ là lời nói vô căn cứ sao.

Ngoài chịu đựng ra, còn có thể làm gì ?

Tiền Văn Quyên khiêng một chiếc ghế đến ngồi cạnh bàn bếp, cầm cuốn tiểu thuyết đọc, bởi lúc này cô đang nấu cháo. Nấu cháo rất mất thời gian lại tốn công trông chừng, phải thường xuyên quấy cháo trong nồi nên không thể bỏ đi đâu quá lâu.

Vì thế Tiền Văn Quyên đọc một lát, thế mà lại ngủ thiếp đi. Thói quen dậy sớm này đã luyện một tuần nhưng vẫn chưa luyện được, trái lại càng luyện càng buồn ngủ.

Tiền Văn Quyên còn nằm mơ, mơ thấy mình và ông xã đang ở khu Thiên Hà mua một căn hộ mới, ba gian hai phòng, khá rộng rãi. Ông xã đang ôm cô ngủ nướng.

“Trời ơi, nguy rồi, nồi cũng sắp cháy đen luôn rồi !” Là tiếng thét chói tai của mẹ chồng. Nghe thấy tiếng thét của bà, Tiền Văn Quyên liền khẩn trương không cần lý do, cô mở to mắt theo phản xạ có điều kiện, đứng dậy, nhìn thấy mẹ chồng đang đi về hướng nồi cháo trên bếp. Cả phòng bếp đều là khói nồng nặc khắp nơi, lại nhìn lên cái nồi, trời ạ, thành than mất rồi !

Nhìn một nồi ‘cháo than’, Tiền Văn Quyên cảm thấy rất muốn cười. Nhưng lại sợ tới mức đứng ở bên cạnh, chân tay luống cuống. Ôi, sao lại ngủ thiếp đi chứ, thế này… thế này không phải tự tìm mắng sao ? Vừa mới bị mắng ban nãy xong.

Mẹ chồng ra sức lấy nồi khỏi bếp, sau đó xoay người lại, dùng ánh mắt tràn ngập lạnh lùng nghiêm khắc cùng chán ghét của bà nhìn cô.

“Mẹ, con xin lỗi, con thật sự là buồn ngủ quá !”

”Buồn ngủ là liền ngủ sao ? Xem ra cô đến nhà tôi để hưởng phúc nhỉ, mấy chục năm tôi nấu bữa sáng, cho tới giờ cũng chưa từng xảy ra chuyện thế này, tôi nói cho cô biết, nếu như cô gặp phải bà nội chồng cô, không bị mắng té tát mới lạ, đúng là lãng phí lương thực !” Giờ phút này mẹ chồng cực kỳ tức giận ngồi trở lại ghế sofa.

Tiền Văn Quyên cũng đi ra theo.

 

 

 

Chương 53

“Xem bữa sáng hôm nay mọi người ăn gì ? Đều là chuyện tốt của cô, tôi thấy cô thật sự là người không hiểu chuyện !” Mẹ chồng ngồi trên ghế, tiếp tục nổi bão.

“Mẹ, con ra ngoài mua, con sẽ chi tiền.” Tiền Văn Quyên xung phong nhận việc, tích cực hành động, trên người cô cũng chỉ còn 5 đồng. Mỗi buổi sáng thường đi bộ đến công ty, còn may công ty có bao cơm trưa, nếu không thì thật không biết làm sao. Bà mẹ chồng này, thật sự là vừa hung vừa ác lại vừa bá đạo, phải làm thế nào mới tốt chứ? Tiền Văn Quyên vừa tự trách bản thân nấu cháo than, vừa buồn rầu, buồn rầu đến thậm chí thành đau lòng khổ sở.

“Xem ra cô rất nhiều tiền nhỉ, động một tí là ra ngoài mua?” Mẹ chồng lập tức dùng giọng điệu khinh thường.

Tiền Văn Quyên ngậm miệng không nói, mặc cho mẹ chồng xử lý thế nào thì xử lý.

Cô em chồng nghe thấy tiếng thét chói tai liền chạy ra ngoài với bộ dáng vui sướng khi người gặp họa, quần áo cũng chưa kịp mặc xong.

“Mẹ, chuyện gì thế ? Trong nhà xảy ra hỏa hoạn sao ?” Cô em chồng rõ ràng đã nghe được chuyện gì đang xảy ra.

“Thiếu chút nữa thì cái nhà này bị đốt rồi !” Mẹ chồng hai tay chống nạnh, đồng thời tức giận liếc Tiền Văn Quyên một cái, còn dùng ngón tay chỉ cô, sắc mặt khoa trương : “Thiếu chút nữa là bị thiêu rụi trong tay cô ta rồi!”

“Em nói chị dâu này, chị cẩn thận một chút không được sao, làm gì mà sơ ý vậy? Nấu bữa sáng cũng nấu thành như vậy, thật sự là nhân tài đó!” Cô em chồng miệt thị nhìn cô một cái rồi quay về phòng.

Trên mặt mẹ chồng hiện lên vẻ khó hiểu. Bà buồn bực : Từ khi nào Hiểu Yến bắt đầu gọi nó là chị dâu vậy nhỉ?

Lúc này Chu Thiên Trì cũng chạy ra, lời nói của em chồng anh cũng nghe thấy, anh vừa ra là dùng ánh mắt trừng cô em, cô em chồng còn thè lưỡi với anh, giống như đứa trẻ không biết gì vậy.

“Mẹ, đừng trách Văn Quyên nữa, Văn Quyên cũng không cố ý mà.”

“Hừ, không cố ý mà đã thành như vậy, nếu như cố ý còn không phải thật sự bị cháy sao?” Mẹ chồng tiếp tục được đà không buông tha người : “Sáng hôm nay, cô không được ăn bữa sáng, để cô ghi nhớ thật lâu.”

%$%^#$# , thời đại nào rồi, làm gì còn có mẹ chồng trừng phạt con dâu bằng cách không cho ăn cơm? Xã hội cũ sao? Tiền Văn Quyên tủi thân trả lời một tiếng : “Biết rồi ạ.”

“Mẹ, quá độc ác rồi đấy? Không ăn bữa sáng sao được?”

“Một bữa không ăn sẽ chết người à? Đây là bài học cho nó, nếu như phạm sai lầm không bị trừng phạt thì cả đời cũng sẽ không nhớ lâu! Đúng là còn ngu hơn heo, đần hơn trâu!”

“Mẹ, mẹ không thể chửi mắng người khác như vậy!” Chu Thiên Trì phản bác.

Lúc này bố chồng cũng đi ra : “Sáng nay, tôi đi ăn ở ngoài.” Sau đó đi vào toilet.

Tiền Văn Quyên biết, bố chồng đang giải vây cho cô, chỉ không muốn công khai với mẹ chồng thôi. Cô dùng ánh mắt rưng rưng liếc nhìn mẹ chồng ngoan độc một cái, sau đó tủi thân chui vào phòng mình.

“Vớ vẩn, rõ là đậu phụ rơi vào bên trong bụi, đánh không được mà trừng phạt cũng không được, nếu là con gái tôi, tôi sẽ đánh luôn chứ đừng nói là mắng!” Mẹ chồng tiếp tục nói thầm.

Xem ra sáng sớm hôm nay đúng là gặp quỷ rồi. Buồn ngủ lúc nào không buồn ngủ, lại nhằm ngay lúc này buồn ngủ, làm trò cười cho người ta thì không nói, còn bị mẹ chồng mắng cả buổi là con lợn ngu, con trâu đần. Thật đáng giận !

Tiền Văn Quyên nằm sấp trên giường,  mặc cho nước mắt ướt nệm. Chu Thiên Trì chứng kiến toàn bộ mọi chuyện, trong lòng anh ngoài căm giận bản thân vô dụng ra cũng không biết làm gì khác.

 

 

Y nữ lạnh nhạt VS Tướng quân nóng tính – Chương 43

Chuyển ngữ: Như Ý

Biên tập: Thủy Nguyệt Vân

 Chương 43: Một đêm hỗn loạn

—————————————————-

Giữa đêm tối, đột nhiên một cái bóng đen chợt lóe ở cửa viện, Hoa Tố Vấn cả kinh, còn chưa kịp sợ hãi la lên thì một bàn tay to đã khoác lên trên vai nàng.

“Đừng sợ, là ta!” Một giọng nói âm trầm đè nén vang lên ở rất gần tai nàng, hơi thở khẽ phả bên tai nàng, làm cho nàng không khỏi nổi da gà khắp người.

“Là ai!” Hoa Tố Vấn lạnh giọng hỏi, giọng nói này không phải là Chu Du cũng không phải Tiêu Hồng Phi, nhưng lại có một chút quen thuộc như vậy.

“Sao, ngay cả ta cũng không nhận ra nữa ư?” Trong tối đen lộ ra gương mặt với xương gò má cao xuất hiện ở trước mặt nàng, làm cho nàng không kiềm được rùng mình một cái. Là hắn! Kẻ đã mang đến cho nàng sỉ nhục trước nay chưa từng có!

“Giật mình đúng chứ! Bất ngờ đúng chứ!” Ân Chuẩn âm trầm nở nụ cười, “Không ngờ rằng chúng ta còn có thể gặp mặt ở chỗ này phải không? Có điều, ngươi không cần sợ, đêm nay ta sẽ không làm ngươi bị thương, ta chỉ là tới chào hỏi ngươi một tiếng mà thôi.”

Read the full post »

Y nữ lạnh nhạt VS Tướng quân nóng tính – Chương 42

Chuyển ngữ: Như Ý

Biên tập: Thủy Nguyệt Vân

Chương 42: Tình yêu không có tại sao

—————————————————-

Cuối cùng cũng đã nhìn thấy nàng ấy! Mặc dù có thể hình dung ra được dung mạo, nhưng lúc nhìn thấy nàng ấy Tiểu Kiều vẫn là chấn động mạnh một chút. Nàng ấy xinh đẹp tuyệt luân, không phải bởi vì dung nhan xinh đẹp, mà là vì quanh thân nàng ấy tản mát ra loại khí chất cao ngạo lành lạnh. Tiểu Kiều không khỏi tự ti trong lòng, nàng cuối cùng cũng biết tại sao Tiêu Hồng Phi lại yêu nàng ấy như vậy, nàng ấy quả thực là không thể thay thế được! Tuyệt vọng cùng thương tâm lại một lần nữa đánh vào tâm nàng, tình yêu của nàng, đã định trước chỉ có thể là công dã tràng!

Tiểu Kiều dựa người vào lều bình ổn đau đớn trong lòng một chút, từ từ đi đến nhà bếp. Trước đó nàng nghe trong quân doanh đồn đãi về tài tử giai nhân, nàng sợ huynh ấy sẽ thương tâm khổ sở, cho nên nhịn không được muốn đi xem huynh ấy. Nhưng bây giờ đã không cần thiết nữa, nữ nhân kia mới từ trong lều đi ra, có lẽ bọn họ đã một lần nữa nói rõ lời thề với nhau rồi. Từ nay về sau nàng chỉ có thể ở chỗ tối lặng yên dõi theo huynh ấy, giống như dõi theo một ngôi sao ở rất xa không thể chạm vào vậy.

Trở lại nhà bếp, đầu bếp đưa cho nàng một hộp đựng thức ăn: “Tiểu tử, Đại tướng quân nói thân thể Quân sư khó chịu, kêu chúng ta đem cơm đưa đến lều của ngài, ngươi đi đi!”

Tiểu Kiều yên lặng nhận hộp cơm, trong lòng khẽ thở dài một hơi. Ở đây nàng là người nhỏ gầy nhất, để che giấu thân phận nữ nhi của mình nàng đã làm việc bán mạng,nhưng mà nàng cũng là người dễ bắt nạt nhất. Ai cũng biết quân sư vì sao khó chịu, ai cũng không dám đi đưa cơm, cho nên mới bảo nàng đi!

Tiểu Kiều cầm hộp cơm, từ từ đi đến ngoài lều Quân sư, lấy hết dũng khí lớn tiếng gọi: “Quân sư, cơm của ngài đã đến!” Read the full post »

Mẹ chồng, bye bye – Chương 48-49-50

Quyển 5: Mẹ chồng bão nổi, con dâu chịu đựng.

edit : Mai Như Ảnh

beta : Thủy Nguyệt Vân

Chương 48

Từ ngày đầu tiên bắt đầu đi làm lại sau khi kết hôn thì Tiền Văn Quyên cũng bắt đầu đời sống hôn nhân bận rộn của mình.

Cuộc sống như vậy, không phải do cô muốn, thậm chí cũng chưa từng nghĩ tới sẽ có cách sống như vậy. Cô không muốn sống một cuộc sống tỉ mỉ như thế, hoàn mỹ như thế, vất vả như thế, nhưng, cô có biện pháp gì để thay đổi đây. Vì lý do đó, đời sống hôn nhân chưa được bao lâu này đã khiến cô cảm thấy mỏi mệt, vả lại còn cảm thấy không biết phải làm sao, may là có ông chồng đối tốt với cô, cho dù không giúp gì được cho cô nhưng sự hiểu ý và săn sóc của anh làm cho cô cảm thây cuộc sống hôn nhân của cô cũng không phải không có hy vọng, chỉ là không được giống trong tưởng tượng của cô mà thôi. Cô tự nhắc bản thân, nhất định phải cố gắng, cố gắng, cố gắng hơn nữa, cũng hy vọng xa vời có một ngày mẹ chồng sẽ yêu thương cô giống như yêu thương em chồng vậy.

Read the full post »

Y nữ lạnh nhạt VS Tướng quân nóng tính – Chương 41

Chuyển ngữ: Như Ý

Biên tập: Thủy Nguyệt Vân

Chương 41: Thê tử của quân sư

—————————————————-

“Ngươi ở ngoài đó làm gì vậy?” Trong doanh trướng vang lên tiếng nói lạnh lùng làm cho thân thể Tiểu Kiều không nhịn được run lên một cái, huynh ấy phát hiện ra nàng rồi! Nàng chà xát bàn tay sắp đông cứng, từ từ đi vào.

Trong lều, người nam nhân nàng yêu sâu đậm kia lúc này đang ngồi lẳng lặng nhìn nàng, trong ánh mắt không có lạnh lẽo của trước kia. “Ngươi nghe thấy hết rồi chứ?” Hắn hỏi, từ lúc nàng đứng ở ngoài lều là hắn đã biết, thế nhưng hắn không quan tâm, thậm chí là có chút cố ý muốn cho nàng nghe thấy.

Tiểu Kiều yên lặng gật gật đầu, nước mắt âm thầm kiềm nén liền rơi xuống lớp ngụy trang đã bị hỏng trên mặt nàng.

“Cho nên, ngươi hẳn đã hiểu rõ vị trí của nàng ấy ở trong lòng ta. Nàng ấy là thê tử của ta, cũng là người duy nhất mà kiếp này ta yêu!” Tiêu Hồng Phi nhìn gương mặt cực giống nàng đang rơi lệ, không khỏi có chút mềm lòng, hắn khẽ thở dài một hơi, nói tiếp: “Ngươi nên trở về đi, tìm một nhà tốt để gả, đi theo ta sẽ không có kết quả gì đâu.”

Tiểu Kiều nâng đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn thật sâu, nhưng trong lòng lại đang lắc đầu, nàng sẽ không trở về, cho dù là tình yêu đã định trước sẽ không có được, nàng cũng sẽ dùng cách của mình lặng lẽ yêu huynh ấy! Read the full post »

Y nữ lạnh nhạt VS Tướng quân nóng tính – Chương 40

Chuyển ngữ: Như Ý

Biên tập: Thủy Nguyệt Vân

Chương 40: Chỉ cần chàng bình yên trở về

—————————————————-

Tiêu Hồng Phi mang theo cả người mệt mỏi cuối cùng cũng trở về đại bản doanh, lần vây đánh này là trận chiến gian khổ nhất từ lúc hắn tòng quân tới nay, cũng may, hắn cuối cùng vẫn kiên trì được tới khi viện quân đến, hợp lực tiêu diệt quân địch. Điều đáng tiếc duy nhất là, đã để cho Hoàng Tổ chạy mất.

Tiêu Hồng Phi bất chấp vết đao trên người, đi thẳng đến lều của Tôn Sách, hắn cần phải bẩm báo rõ ràng toàn bộ quá trình sự việc cùng thỉnh tội với Đại Tướng Quân. Hắn không bắt được Hoàng Tổ, đây là do hắn thất trách.

Tôn Sách đang chờ hắn trong lều, thấy hắn mang theo vết máu khắp người đi vào không khỏi có chút đau lòng: “Tả Tướng Quân, huynh khổ cực rồi, nhìn huynh cả người vết thương, hay là đi băng bó vết thương trước rồi lại đến.”

“Hồng Phi thất trách, đã để Hoàng Tổ chạy mất.” Tiêu Hồng Phi hành lễ. Read the full post »

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 842 other followers

%d bloggers like this: