Mười Phút Trước Nửa Đêm – Chương 6.3

Chuyển ngữ: Violet

Biên tập: Thủy Nguyệt Vân

Mình là thật tâm, tuy rằng mình không thể lấy tim ra cho Lạc xem, nhưng mình cảm thấy thật may mắn khi được anh ấy bảo vệ trong hai năm qua.

Nếu như không phải anh ấy có thể mình đã không đi học được, có thể mình phải lưu lạc ở một nơi xa xôi không biết tên nào đó, cũng có thể là ở … Không! Mình không thể nào sẽ ở cùng chú Chu.

Mình biết mình sẽ không giống như mẹ, mình sẽ không vì cuộc sống mà chà đạp bản thân, mà Lạc… anh ấy cũng sẽ không đối xử với mình như vậy đúng không?

Không còn đàn anh hoặc đàn em nam nào tìm cô nữa, bởi vì Ý Lương đã có tấm lệnh bài lớn Lạc Diễn Hàn, căn bản không ai dám động đến một sợi lông tơ của hoa hậu giảng đường, riêng nghĩ đến người bạn trai không gì là không làm được kia của cô thôi thì cũng chỉ có thể tự ti mặc cảm, muốn giành lấy mỹ nữ từ trong tay Lạc Diễn Hàn không phải chuyện dễ dàng, dù sao hai năm nay Ý Lượng cũng chưa từng quá thân thiết với bất cứ bạn học nam nào, căn bản không người nào có cơ hội nói chuyện với cô quá hai câu, cô chỉ cùng bạn học nữ nói chuyện phiếm, vừa có bạn học nam tới gần, trên mặt cô liền tỏ ra căng thẳng, xem ra chứng bệnh “Phu quản nghiêm” này phát tác rất nghiêm trọng trên người cô.

Người khác đi nghĩa vụ thì tình cảm liền thay đổi, chỉ có Lạc Diễn Hàn có thể điều khiển bạn gái từ xa, khiến bạn gái khăng khăng một mực với anh ta, bản lĩnh này không phải ai cũng học được…

Thế nhưng vào giờ tan học hôm nay tất cả mọi người đều chú ý tới Ý Lương và một người đàn ông đứng nói chuyện trước cổng trường, việc này làm cho tất cả mọi người đều sửng sốt, một Ý Lương luôn luôn giữ khoảng cách với người khác phái thế mà lại cùng một người đàn ông trung niên gần bốn mươi tuổi nói chuyện thật là không thể tin nổi.

“Ý Lương, cháu sống tốt không?” Người đàn ông đang nói chuyện xem ra cũng đã có tuổi, thân thể gầy yếu, làn da tối màu không phân biệt được là do bệnh gan hay do thiếu sạch sẽ, khi nói người đàn ông không ngừng lấy tay xoa hai bên hông quần, như là có chút khẩn trương, chưa đầy một lát hai bên hông quần đã để lại vết mồ hôi.

“Chú Chu…” Ý Lương có chút kinh ngạc khi gặp phải chú Chu ở cổng trường.

Chú Chu cũng là do cô nhi viện nuôi lớn, sau khi lớn lên ông đi làm việc ở xa, bình thường rảnh rỗi ông cũng hay quay về cô nhi viện thăm những đứa trẻ khác, khi Ý Lương còn ở trong cô nhi viện ông cũng thường đi thăm cô, thế nhưng Ý Lương khi đó đã lên cao trung, cô có thể cảm nhận được chú Chu đối xử với mình khác thường, nhất là khi ông ấy đưa mẩu giấy viết số điện thoại và địa chỉ của mình cho cô, bảo cô khi nào đến Đài Bắc học nếu như không có chỗ ở có thể đến chỗ ông, ông nói ông vẫn luôn muốn có một cô gái ở cùng nhà làm bạn, hơn nữa ông cũng đến tuổi nên có một người bạn rồi, giọng điệu chú Chu lúc nói chuyện dường như mơ hồ tiết lộ cái gì đấy, dù sao vẫn luôn làm cho Ý Lương cảm thấy không bình thường.

May là sau đó cô có nơi ở, ở cùng Lạc Diễn Hàn so với ở cùng chú Chu tốt hơn rất nhiều, cho dù Lạc Diễn Hàn không xuất hiện Ý Lương cũng tin mình sẽ không đến nhà chú Chu, cô đối với chú Chu một chút cảm giác cũng không có, dù thực sự cùng đường đi nữa cô cũng sẽ không bán đứng chính mình.

Về phần vì sao lại dễ dàng bị Lạc Diễn Hàn thuyết phục, cô cũng thường tự hỏi chính mình, có lẽ là do tướng mạo của Lạc Diễn Hàn không cho người khác cự tuyệt ư? Cô chỉ nhớ khi đó cô ngay cả nói cũng không dám nói, nhìn thấy anh đã muốn chạy còn bị anh kéo lại.

Bất quá bây giờ hai người sống rất tốt, Lạc Diễn Hàn thậm chí còn cùng cô nói những chuyện quá khứ mà cô không biết, thật hy vọng việc ấy cũng là một loại cách thức bồi dưỡng tình cảm … Dù sao cô và Lạc Diễn Hàn từng hôn môi rất nhiều lần rồi, cô muốn biết nhiều chuyện về anh hơn cũng là điều rất tự nhiên.

“Cháu… cháu không giống như trước đây.” Khi chú Chu nhìn thấy Ý Lương thì có chút kinh ngạc, ngày trước ở trong cô nhi viện cũng không có bao nhiêu quần áo tốt để mặc, mà quần áo trên người Ý Lương bây giờ rõ ràng không phải quần áo đã qua sử dụng, vả lại cơ thể thon gầy của cô cũng đẫy đà không ít, cả người thoạt nhìn khỏe mạnh hơn dáng vẻ suy dinh dưỡng trước đây rất nhiều, chẳng qua chỉ mới hai năm thôi mà!

“Đúng vậy…” Ý Lương cũng không nghĩ sẽ nói gì đó với chú Chu, tuy rằng trước đây đã từng gặp mặt vài lần trong cô nhi viện, nhưng đối thoại giữa bọn họ ngoài việc chào hỏi ra cũng không nói gì khác nhiều, nhất là mấy lần gặp mặt cuối cùng kia, những lời chú Chu nói với cô luôn làm cho cô có chút sợ hãi với người đàn ông này.

“Chú tưởng rằng cháu đến Đài Bắc sẽ đến tìm chú, nhưng mà…” Chú Chu hiển nhiên còn nhớ rõ lời ông đã đề nghị lúc trước.

“Cháu đã tìm được chỗ ở rồi.” Trên thực tế Lạc Diễn Hàn ngoài cho cô cái ăn cái mặc và chỗ ngủ nghỉ ra anh còn chuyển cả hộ khẩu của cô đến nơi ở của anh rồi, anh gần như đều giúp cô sắp xếp ổn thỏa tất cả.

“À… Là như thế ư!” Trong mắt chú Chu có chút cô đơn.

Ông vốn tưởng rằng Ý Lương ở Đài Bắc không thân không thích, chỉ quen biết một mình ông, hẳn là ông sẽ có cơ hội lớn mới đúng, vả lại một cô gái không có gia đình như cô nếu không tìm một người đàn ông dựa vào làm sao có thể sống sót? Ông nhiệt tình cung cấp chỗ ở không phải chỉ vì muốn có một người bạn sao? Ông độc thân đã lâu, Ý Lương vừa trẻ tuổi lại đơn thuần, hơn nữa ngoại hình của cô rất đẹp, ông cho rằng Ý Lương vào hoàn cảnh không ai chăm sóc sẽ dựa vào ông, nhưng mà… chờ mong của ông lại thành trống rỗng.

Trong hai năm qua Ý Lương chưa bao giờ đi tìm ông, từ lâu ông đã đoán được có thể là cô tìm được người có thể giúp cô rồi, nhất là khi Ý Lương đứng ở trước mặt ông, cô thoạt nhìn đã hoàn toàn không còn là cô bé hai mắt vô thần, đối với tương lai hoàn toàn không biết gì cả của ngày trước nữa…

“Ừm.” Ý Lương gật đầu, nhìn đồng hồ trên tay, “chú Chu, hôm nay cháu có việc phải đi trước.”

Hôm nay là lần nghỉ phép cuối cùng của Lạc Diễn Hàn, cô phải chạy về nhà chuẩn bị một chút rồi lái xe đến doanh trại đón anh mới được, vội vã cáo biệt chú Chu, khi xoay người rời khỏi Ý Lương chỉ cảm thấy da gà toàn thân đều nổi lên, thế nhưng vừa nghĩ đến Lạc Diễn Hàn thì tinh thần cô phấn chấn hẳn, cô muốn nhìn thấy anh đến vậy ư!

Để lại bình luận

Chìa míc cà rô phỏng vấn !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: