Mười Phút Trước Nửa Đêm – Chương 6.2

Chuyển ngữ: Violet

Biên tập: Thủy Nguyệt Vân

Mỗi người đều là những cá thể khác biệt nên tự nhiên cũng có nét nổi bật không giống những người khác, nhưng dường như sự khác biệt giữa Lạc và những người khác lại vô cùng lớn, nếu như là anh Lạc hoặc chú Chu, mình nghĩ hẳn sẽ dễ kiểm soát hơn, còn mỗi lần đối mặt với Lạc mình luôn không biết nên biểu hiện thế nào mới đúng, thậm chí ngay cả tay chân cũng không biết nên đặt nơi nào mới phải.

Anh ấy hình như không hề bối rối giống mình, hay là mình căn bản không đủ sức hút để khiến anh ấy bối rối?

Ý Lương đặt bút xuống, mắt nhìn đồng hồ báo thức, còn chưa đến mười hai giờ, nhưng lúc này cô phải tự mình tính giờ, hôm nay cô không đặt chuông báo, bởi vì Lạc Diễn Hàn bây giờ đang ngồi bên cạnh cô.

Cất vở vào trong túi, cô lấy ra một quyển sách nhỏ khác trong đó ghi lại những ngày nghỉ của Lạc Diễn Hàn, lần sau chính là lần nghỉ phép cuối cùng của anh, sau đó anh sẽ được xuất ngũ. Không ngờ hai năm lại trôi qua nhanh như vậy, cô đã ở nơi này hơn hai năm, tuy rằng cô không biết mình lấy tư cách gì để ở lại chỗ này, thế nhưng cô rất muốn biết Lạc Diễn Hàn nghĩ như thế nào.

“Không phải em sắp thi sao?” Anh ngồi trước máy vi tính gõ phím, cô gái bên cạnh cũng không ngừng nhìn lén vẻ mặt anh, anh liền trực tiếp đặt câu hỏi.

Búp bê của anh không còn mang dáng vẻ bị vứt bỏ nữa, Lạc Diễn Hàn đã giảm bớt sự mất lòng tin trên mặt cô, nhưng thay vào đó lại là một loại bối rối, Ý Lương thường xuyên len lén nhìn anh.

“Ừm…” Ý Lương vội vàng thu tầm mắt lại, cố đặt sự chú ý lên sách vở.

“Em sẽ vượt qua ải được chứ?”

“Hẳn là được.”

Thành tích của cô không phải tốt nhất, nhưng cũng không quá tệ, hơn nữa cô còn có một gia sư vô địch thiên tài Lạc Diễn Hàn, mọi người trong trường học hình như đều thấy kính nể anh ấy, nghe nhiều về thành tích vĩ đại của Lạc Diễn Hàn, Ý Lương mới nhận ra nếu như mình thật sự bị rớt, quả thật sẽ làm mất mặt anh.

Vừa nghĩ đến lợi ích của người này thì cô liền dùng nhiều tâm trí cho việc học hơn, còn may bình thường anh không ở nhà, bằng không cô chuyên tâm được mới là lạ! Những ngày anh không ở nhà cô luôn dựa vào sách vở để sống, học bài rồi thời gian cũng trôi qua, chỉ là mỗi lần Lạc Diễn Hàn nghỉ phép thì cô cũng không học được nữa vì tất cả sự chú ý của cô đều chỉ đặt ở trên người anh.

Tuy nhiên cũng thật khó cho anh, anh đi lính còn phải nuôi gia đình, chỉ có thể nhờ vào những ngày nghỉ để viết chương trình… Như vậy cô cũng coi như là trách nhiệm gia đình của anh nhỉ?

Không được! Không thể suy nghĩ lung tung nữa! Lạc Diễn Hàn khó lắm mới được nghỉ, cô phải giúp anh làm việc thật thoải mái mới được, luôn ở bên cạnh quấy rầy anh cũng không phải cách tốt.

Cô chuyên tâm dán mắt lên sách vở. Cô luôn cố ý vô tình nhìn Lạc Diễn Hàn, như vậy anh nhất định cũng không có cách nào chuyên tâm làm việc, có điều khi Lạc Diễn Hàn làm xong việc tắt máy vi tính đã thấy cô ôm sách vở đang ngủ từ bao giờ.

Anh giúp cô lấy sách vở ra khỏi tay, vén vài sợi tóc trên mặt cô, tay anh dừng trên sợi tóc thật dài kia…

Hai năm rồi, tóc cô lúc vừa gặp mới dài đến ngang vai, bây giờ đã qua vai gần đến thắt lưng, mềm mại óng mượt, ngay cả cảm giác chạm vào cũng mượt mà như vậy, lông mi dày như một cây quạt vây quanh đôi mắt đẹp thường lén nhìn trộm anh, bên môi Lạc Diễn Hàn toát ra ý cười.

Ý Lương cảm thấy hiếu kỳ với anh là điều rõ ràng, ngày trước cô chỉ là ở trong nhà này mà thôi, lúc đối mặt với anh, Lạc Diễn Hàn cảm thấy được cô ngoại trừ kính nể mình ra thì cũng không đặt nhiều sự chú ý lên người anh lắm, thế nhưng từ sau đêm hôm đó cô bắt đầu có phản ứng với anh.

Cô như là muốn từ trên mặt anh nhìn ra cái gì đó, Lạc Diễn Hàn yêu thương hôn lên trán cô, anh cũng không dự định nói với cô suy nghĩ của mình nhiều quá, Ý Lương đơn thuần còn chưa thể lý giải rất nhiều việc, cứ để cô đoán như vậy… nhìn cô chú ý đến mình nhiều hơn, chuyện thú vị như vậy anh định sẽ chơi lâu thêm một chút.

“Ưm…” Nụ hôn của anh đánh thức cô.

Lạc Diễn Hàn duỗi tay giúp cô tắt đèn ngủ trên đầu giường.

“Lạc,” Giọng nói cô đột nhiên từ trong bóng tối vọng ra, mang theo ngái ngủ nồng đậm. “Anh trai anh cuối tháng kết hôn, anh có về tham gia hôn lễ của anh ấy không?”

Sau này ngày nào anh cũng sẽ ở nhà, không còn phải cách vài ngày mới có thể nhìn thấy anh nữa, cô còn lo lắng anh ngày nào cũng nhìn thấy mình có khi nào lại cảm thấy phiền hay không, thế nhưng cô vẫn khát vọng có thể được ở cùng anh mỗi ngày như vậy, mà hôn lễ của anh Lạc là vào một tuần sau khi Lạc Diễn Hàn xuất ngũ, hẳn là anh ấy sẽ quay về một chuyến chăng?

“Sẽ không.”

“Vì sao?” Ý Lương cảm thấy kỳ quái, anh có người nhà, hai năm nay anh cũng chưa từng trở về thăm quê, chí ít anh Lạc còn mang bánh cưới đến thăm anh.

“Bởi vì anh không muốn đi.”

“Nhưng…” Anh Lạc sẽ kết hôn mà! Ý Lương ngẩng đầu nhìn anh, trong phòng không có bất kỳ ánh sáng nào, thế nhưng cô vẫn nhìn thấy ánh sáng từ mắt anh.

“Sao em phải phiền não về chuyện này vậy?”

“Em chỉ là nhắc tới mà thôi…” Không phải anh đang nhắc nhở cô nhiều chuyện đấy chứ?

Cô cho rằng Lạc Diễn Hàn sẽ để ý chuyện này, không ngờ rằng cô nghĩ sai rồi, có lẽ không phải ai cũng đều để ý chuyện gia đình như cô, cô cho rằng người có gia đình hẳn là sẽ nhiệt tình tham gia vào việc của gia đình, nhất là chuyện cưới hỏi của người thân.

Như là bị mèo cắn mất lưỡi, cô biết Lạc Diễn Hàn không phải một người dễ lấy lòng, nhưng mà cô lại không thích mình như vậy, có lẽ anh không nhìn ra là cô muốn lấy lòng anh… Ý Lương đột nhiên cảm thấy mình rất ngốc, cô vốn đã không đoán ra tâm tư của Lạc Diễn Hàn, mỗi một lần khi cô nhìn anh đều không hiểu được anh đang nghĩ gì.

Cô thậm chí lo lắng Lạc Diễn Hàn có sẽ làm bạn với mình thế này cả đời hay không, nếu một ngày anh không còn cảm thấy thú vị khi ở cùng cô nữa, anh có rời khỏi cô giống như anh đã rời khỏi người nhà của anh không?

Trải qua một lần tiếp xúc thân mật đến bây giờ đã cách một khoảng thời gian dài, trong thời gian ấy Lạc Diễn Hàn vẫn thường hôn cô, nhưng chỉ giới hạn ở hôn mà thôi, thông thường đều là cô bị hôn đến đầu óc choáng váng… vừa mới cảm nhận được tay anh bò lên trên người mình thì anh lập tức ngừng, Ý Lương không rõ mình là cảm thấy tiếc nuối hay là may mắn, thế nhưng quả thực cô cảm thấy có chút mất mát.

Ở lớp có bạn học đã mang thai, lặng lẽ đi bệnh viện phá thai, không hề để tâm mà oán giận nói với cô đều tại vì bạn trai cô ấy không biết cách tránh thai, mỗi lần hứng thú đều tựa như dã thú nổi điên, trong lời nói tuy có oán giận nhưng đôi khi vẫn trộn lẫn hạnh phúc ngọt ngào.

Mà người đàn ông hiện đang ngồi bên giường nhìn cô hiển nhiên không phải dã thú, Ý Lương đã vài lần hoài nghi mình không có sức hấp dẫn, tuy vậy cô cũng không hy vọng Lạc Diễn Hàn mất đi khống chế như lần trước, cô còn nhớ lần trước là anh uống rượu, lẽ nào anh cần phải uống rượu vào mới loạn tính sao?

Hay là… vấn đề ở cô? Cô khát vọng Lạc Diễn Hàn cho mình nhiều biểu hiện hơn, mỗi lần ôm hôn môi đều khiến cô khát vọng cực độ, cô không nên là người như vậy! Nhưng mà cô thật sự tràn đầy chờ mong, như vậy thật không giống cô.

“Em muốn quay về nơi đó sao?” Lạc Diễn Hàn đột nhiên mở miệng.

Ý Lương lắc đầu, cô đương nhiên không muốn, lẽ nào anh đã quên tất cả ác mộng của cô đều bắt nguồn từ trấn nhỏ kia sao?

“Em không có lý do gì để quay về nơi ấy.”

Lạc Diễn Hàn trở về còn có thể, bởi vì người nhà của anh đang ở đó, mà hoàn cảnh của cô thì không phải như vậy, cô tận mắt thấy mẹ bị thiêu chết ở trong nhà… cô làm sao lại muốn trở lại cái nơi ác mộng ấy chứ?

“Lạc Chính Dương cũng không phải anh trai cùng một mẹ với anh.”

“A…” Ý Lương có vẻ rất kinh ngạc, anh trong ấn tượng của cô rất mơ hồ, chỉ nhớ cha anh là một bác sĩ, Lạc Chính Dương và anh là hai anh em cùng tuổi, anh nhắc như vậy cô hình như có chút ấn tượng, thế nhưng lúc đó cô cũng không hiểu được hết sự phức tạp trong đó.

Trong phòng một mảnh tối om, mà anh vào lúc này mới bằng lòng nói với cô nhiều như vậy, Ý Lương không nhìn rõ biểu cảm của anh khi nói chuyện là khổ sở hay tức giận, hoặc là một chút biểu cảm cũng không có, muốn ngồi dậy nhìn anh nhưng lại bị anh ngăn cản, đành phải tiếp tục nằm để nói chuyện với anh, trong bóng đêm tầm mắt của Lạc Diễn Hàn phát sáng.

“Sau khi mẹ anh chết anh mới chuyển đến nhà họ Lạc.”

Khi đó bà Lạc không thích anh, trái ngược với đứa con do chính bà sinh ra, anh giống như một đứa con hoang không ai quan tâm, chỉ khi làm mấy chuyện xấu mới có thể được một chút quan tâm, mà sự xuất hiện của Ý Lương giống như một con sơn dương không có sức chạy trốn có thể mặc anh đùa bỡn, chỉ là sau khi Ý Lương đi, anh không nghĩ tới mình lại rơi vào cảnh trong mơ kia.

“Em chỉ còn nhớ trước đây anh thường bắt nạt em…” Ý Lương nhỏ giọng nói.

“Thật cảm ơn em đã nhớ rõ anh như vậy.” Trong giọng nói của anh hiển nhiên mang theo sự trào phúng, đó là bởi vì Lạc Chính Dương đối tốt với cô, cho nên anh chỉ có thể lựa chọn sắm vai nhân vật không giống với Lạc Chính Dương, khi đó anh chỉ muốn trái ngược với Lạc Chính Dương, Lạc Chính Dương là học sinh gương mẫu thì anh là đứa trẻ hư hỏng, đến khi lên trung học, lúc anh phát hiện Lạc Chính Dương căn bản không phải lúc nào cũng hoàn hảo đạt một trăm điểm, anh đành phải nhảy ra cướp lấy vị trí một trăm điểm ấy.

“Em vẫn còn nhớ khi em ở trong lồng cầu kia, lồng cầu cứ quay mãi, mỗi một vòng quay em đều thấy anh một lần, nhưng mà anh đứng bên ngoài không chịu giúp em.” Mỗi lần nhớ tới hình ảnh ấy là lông tơ toàn thân của cô đều dựng thẳng lên, thậm chí mắt tự dưng cũng hoa lên giống như khi đứng trong lồng cầu vậy.

“Em không còn nhớ là anh đã bế em trở về à?”

Đương nhiên là cô không còn nhớ, khi đó cô đã hôn mê, bất quá lần trước lúc anh Lạc tới có nói qua, thế nên cô mới biết là Lạc Diễn Hàn bế mình về nhà, còn bị bác sĩ Lạc đánh cho một trận.

“Khi đó em còn nhỏ mà…” Cô có chút ngượng ngùng, vào trước khi còn chưa gặp lại anh, Lạc Diễn Hàn ở trong lòng cô vẫn là một tên khốn tội ác tày trời.

“Còn may bây giờ em đã lớn rồi.” Anh véo nhẹ hai má cô, cô đại khái chỉ nhớ rõ người anh trai đã dẫn cô về nhà thôi.

Có điều cả một bụng oán khí của anh thoáng cái đã xẹp xuống vì bàn tay bé nhỏ mềm mại không xương của cô đặt lên vai anh, nhẹ nhàng ôm lấy anh.

“Lạc…”

“Hửm?” Anh thích Ý Lương gọi anh như vậy.

“Em rất vui vì người em gặp được chính là anh.”

***

Để lại bình luận

Chìa míc cà rô phỏng vấn !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: