Luyến Nô – Chương 7.2

Edit: Thủy Nguyệt Vân.

Cảnh trong mơ dần tối lại không thể giữ được, Khuất Dận Kỳ đột nhiên mở mắt!

Vắng lặng trống trải, vẫn gắt gao vây chặt lấy hắn như trước.

Theo bản năng, hắn lấy tay sờ chỗ trống bên cạnh.

Vẫn chỉ có một mình hắn sao? Hắn tràn ra nụ cười khổ sở.

Phải rồi! Sao lại quên mất chứ? Nữ tử dùng tình cảm dịu dàng thuần khiết, chân thành tha thiết không hối hận đợi hắn, đã sớm đi xa rồi — không thể ở lại trên giường không có nàng nữa, Khuất Dận Kỳ choàng áo đứng dậy, nhìn màn đêm ngoài cửa sổ vẫn u tối.

Vì sao phải tới khi mất đi, mới biết quý trọng?

Đã từng, hắn ác độc, tùy tiện chà đạp chân tình của nàng, luôn cho rằng bất kỳ ai cũng không ảnh hưởng đến hắn được, cũng cho rằng hắn có thể không quan tâm đến cái gì cả. Nữ tử vì hắn mà mê muội đến chết, nàng không phải là đầu tiên, cho nên dù biết rõ nàng si mê tuyệt đối, yêu hắn khắc cốt ghi tâm như vậy, hắn cũng không xem ra gì.

Mãi cho đến khi…… đúng vậy, mãi cho đến khi hắn ý thức được, hắn đã thật sự mất đi nàng, lòng hoảng hốt, nhưng lại mờ mịt đến không biết làm thế nào.

Ánh mắt sâu thẳm, lại một lần nữa liếc về trang giấy được chặn lại trên mặt bàn, năm ngón tay cực kỳ nhẹ nhàng chậm chạp vuốt ve nét chữ bên trên.

Đây là thứ ngày đó nàng để lại, đáng lẽ khi đó, hắn nên từ dáng vẻ khác thường của nàng mà phát giác ra sự không bình thường mới phải, vậy mà hắn lại cố ý phớt lờ.

Bên trên, viết một bài thơ — một bài thơ làm cho hắn lo lắng!

‘Thượng tà! Ngã dục dữ quân tương tri……’ Thật ngốc quá! Hắn đã đối xử với nàng như thế, nàng vẫn còn ngốc nghếch nhớ kỹ ‘dữ quân tương tri’ làm gì! (bài này cũng có chú thích ở các chương trước rồi ^^!)

Ngoài tờ này, còn những tờ khác bên trên rõ rệt viết tên của hắn, từng tờ lại từng tờ…… Chữ không xem là đẹp, nhưng lại nắn nót đủ để làm hắn nhận ra, nàng đã chăm chỉ tập luyện đến mức nào, viết…… Ngày đó, nàng muốn đến nói với hắn, nàng đã viết được tên hắn rồi sao?

Nha đầu này! Nàng sẽ không thể ít ngốc nghếch đi một chút sao? Biết rõ hắn sẽ dè bỉu, sao còn muốn dâng lên chân tình mặc hắn chà đạp như vậy? Nàng…… Nàng thật sự…… ngu ngốc đến khiến hắn tức giận mà!

Khi đó, hắn từng tức giận mà muốn vò nát nó không chỉ một lần, cho rằng chỉ cần như vậy, thì những chua xót khổ sở vương vấn trong lòng cũng có thể một mạch vò nát theo. Nhưng mà…… Thở dài, hắn cuối cùng vẫn là giữ lại nó.

Nô Nhi à! Rốt cuộc nàng đang ở đâu?

Bốn tháng, nàng mất hút không tin tức, hắn thậm chí không thể biết được, lúc này nàng có mạnh khỏe hay không, có — từng nghĩ tới hắn hay không.

Hắn cũng muốn quẳng đi thứ cảm xúc phiền lòng này, nhưng tình cảm không phải do mình, đến nay, hắn vẫn nhớ kỹ cảm giác chạm vào nàng, phát cuồng nhớ nhung mỗi một tấc hương thơm thấm đậm ngọt ngào của nàng…… Hắn khát vọng nàng! Khát vọng sự vây quanh ấm áp của nàng, ngoại trừ nàng, còn ai có thể mang đến cho hắn cảm thụ điên cuồng như vậy?

Tiểu nha đầu đáng giận này, làm lòng hắn trở nên rối loạn như vậy, sau đó lại muốn phất ống tay áo rời đi sao?

Đừng hòng! Nàng là nữ nhân của hắn, đời này cũng đừng mong trốn khỏi hắn, lên thiên đình hay xuống địa ngục, hắn không tìm được nàng thì không bỏ qua, nhất định!

※※※

“Nô Nhi, muội đi đâu thế?” Tống Hương Li tò mò nhìn Nô Nhi ‘trang phục chỉnh tề’.

“Muội đến Phổ Ninh Tự dâng hương.” Nô Nhi vừa nói, vừa lấy vải mỏng che mặt.

Nàng sẽ không vì dung mạo của bản thân mà tự ti, nhưng thường xuyên rước lấy ánh mắt khác thường của người khác, vả lại còn ác ý đùa giỡn, chuyện như vậy gặp nhiều rồi, nàng chỉ có thể cố hết khả năng tránh đi tình huống đó.

“Cầu khẩn mưa thuận gió hoà, quốc thái dân an sao?” Tống Hương Li trêu ghẹo hỏi.

“Nô Nhi chỉ là một tiểu nữ tử, không có tấm lòng cao cả đó.” Tiếp theo, Nô Nhi mang ánh mắt cười liếc nhìn Tống Hương Li một cái. “Muội là đi cầu Bồ Tát phù hộ, để tiểu thư cùng Vương gia sớm thành cây liền cành.”

Khuôn mặt cười của Tống Hương Li hơi méo mó, không cam lòng yếu thế trả lời: “Muội bớt giả vờ đi. Ta thấy muội là vì ‘người nào đó’ thắp hương bái Phật, nguyện giảm phúc của mình để đổi lại cho hắn cả đời bình an suôn sẻ thì có. Hừ! Ta làm sao quan trọng bằng thiếu gia tâm can của muội được!”

“Tiểu thư!” Nô Nhi lúng tung hô khẽ.

Nếu biết rồi, cần gì phải nói toạc ra chứ? Ở một nơi lặng lẽ cầu phúc cho hắn, đã là điều duy nhất nàng có thể làm được.

“Bỏ đi! Bỏ đi! Ta không nói nữa. Muội mau đi đi! Đi đường cẩn thận.”

“Đa tạ tiểu thư.”

Đi được hai bước, Tống Hương Li bỗng gọi nàng lại, nhìn bụng mang thai hơn năm tháng của nàng, lo lắng nói: “Ta vẫn thấy không ổn, để ta đi cùng muội tốt hơn.”

“Một lát nữa Vương gia sẽ đến đó nha!” Nô Nhi thong thả nói một câu.

“A?” Quả nhiên, Tống Hương Li chần chờ .

“Thế nào, bây giờ không nỡ bỏ đi nữa rồi sao?”

“Nha đầu xấu xa, muội dám cười nhạo ta à!”

Nô Nhi hiểu ý cười. “Nô Nhi không dám. Tiểu thư vẫn là ở nhà đi, mình muội đi cũng được rồi.”

Loại tâm trạng chờ mong được gặp người trong lòng này, nàng làm sao lại không hiểu? Nàng thật tình hy vọng tiểu thư cùng Lâm Uy Vương gia có thể có kết quả tốt, đừng giống như nàng……

※※※

Vừa đến Phổ Ninh Tự, Nô Nhi liền phát hiện ra mình đã đến nhầm lúc.

Vào mỗi ngày mười lăm, với Phổ Ninh Tự có tiếng là linh nghiệm này, ngày thường đã hương khói cường thịnh, hôm nay lại càng biển người đông nghịt.

Nàng khẽ nhíu đôi mi thanh tú, một lúc không để ý, bị người qua lại vội vã đụng phải, không giữ được thăng bằng liền bị ngã vào một bờ ngực rộng lớn ấm áp.

Trong kinh hoảng, Nô Nhi ý thức được đây là bờ ngực của một nam tử.

Bay tay to ấm áp giữ đôi vai gầy lại, ổn định thân thể nàng. “Cẩn thận một chút.”

Trong nháy mắt đụng phải nhau, Khuất Dận Kỳ đã phát hiện ra nàng là một người có thai, chỉ là, nàng lại làm dấy lên cảm xúc khác thường không biết tên trong hắn.

Tiếng nói trầm thấp trong trẻo, quá mức giống hắn trong mộng lúc đêm khuya, quanh quẩn trong tâm trí nàng…… đến cả bờ ngực dày rộng này, cũng là quen thuộc như vậy…… Trời ạ! Nàng thế mà lại thời khắc nào cũng có thể nhớ tới hắn!

“Xin lỗi.” Nô Nhi vội vàng nói xong, liền bước nhanh rời khỏi, tâm loạn đến thậm chí chưa từng liếc nhìn hắn một cái.

Nhìn hai tay trống rỗng, ấn đường Khuất Dận Kỳ nhăn lại, như có chút đăm chiêu nhìn bóng hình gầy gò yểu điệu đã đi xa kia.

Vô cùng giống như đã từng quen biết… xúc cảm tâm linh rung động dưới tay, thân thể mềm mại trùng khớp, cùng với hương thơm không thể nhận lầm kia…… Trên đời này, ngoại trừ ‘nàng’ ra, còn có người thứ hai sao?

Người ngạo mạn như hắn, luôn luôn không tin vào thần linh, hôm nay thấy ngôi miếu thờ này hương khói cường thịnh, mới ôm tâm tính định thử vào một lần, không biết Phổ Ninh Tự cực kỳ linh nghiệm trong lời đồn, có thể giúp hắn tìm được tiểu nữ nhân hắn ngày đêm điên cuồng nhung nhớ hay không.

Không ngờ rằng…… Bồ Tát thực sự linh nghiệm như vậy? Hắn ngay cả một nén hương vẫn còn chưa thắp đấy! [NV: chùa này linh quá, có thật chắc ta cũng bay tới =]]]

Nhếch lên nụ cười tà, Khuất Dận Kỳ cất bước đuổi theo.

 

About these ads
Để lại bình luận

7 phản hồi

  1. thoxitin

     /  24/07/2012

    Thanks nàng

    Trả lời
  2. Đấy đấy, mất đi mới biết qúy trọng đấy. Đúng thiệt là truyện mà. Ngoài đời làm gì dễ gặp vậy chớ. Mà anh Kỳ mới bị ngược có chút xíu à. mà chùa linh thiệt á tỷ >:)

    Trả lời
  3. Cơ mà, độ mềm mại của cơ thể đã được ngăn cách bởi lớp quần áo mà anh cũng cảm nhận đc là của chị Nô. Bái phục (_.._!)

    Trả lời
  4. Ta là ta thấy phải cho Kỳ ca ngược thêm tí nữa, thê thê thảm thảm vào… bù lại chương trước nói cứ như xát muối vào người ta ấy, hic… Truyện của Lâu Vũ Tình lúc nào cũng có cảm giác man mác buồn ah -___-“‘

    Trả lời
  5. uh ta cũng vậy, nếu thật vậy ta cũng khăn gói lên đường àh

    Trả lời

Chìa míc cà rô phỏng vấn !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 888 other followers

%d bloggers like this: