Luyến Nô – Chương 6.3

Edit: Thủy Nguyệt Vân.

Đến gần cửa phòng, từng đợt âm thanh không phải nhỏ bình thường truyền ra, đó không phải tiếng cười đùa tìm hoan mua vui ngày thường, mà là…… loại âm thanh giống như âm thanh rất nhiều đêm từng cùng Khuất Dận Kỳ triền miên kích tình, nàng đương nhiên sẽ không thể không biết.

Một trận đau đớn kịch liệt xuyên thấu tim phổi, Nô Nhi nắm chặt vạt áo, cắn chặt môi dưới, đau đến không thốt ra được một âm thanh nào, ngay cả nước mắt cũng quên mất phải chảy ra sao…… Đó là âm thanh thỏa mãn khi nam nữ giao hoan!

Đã biết rõ, đây là chuyện sớm đoán được, nhưng khi thật sự gặp phải, thì nỗi đau tê tâm liệt phế kia, nàng cũng không có khả năng chịu đựng.

Nàng vẫn muốn tiếp tục sống như vậy nữa sao?

Loại tình huống này, ngày ngày đều diễn ra, ngày ngày đều ăn sâu vào tim, cho đến khi nàng mất hết sức sống, làm sao nàng chịu đựng được đây?

Có phải…… nên nhân từ với chính mình hơn hay không?

Cho tới nay, nàng chỉ biết gửi gắm tất cả vào hắn, dùng mọi thứ mình có để thương yêu hắn, chưa từng nghĩ cho mình cái gì, mà nay…… vẫn còn chưa tỉnh táo lại sao?

Ý nghĩ đột nhiên xuất hiện, xé nát linh hồn, Nô Nhi khẽ hít một hơi, chịu đựng đau khổ trí mạng chết đi sống lại này…… “Ngươi còn muốn đứng đây bao lâu nữa?” Tiếng nói ẩn chứa trào phúng lạnh lùng của Khuất Dận Kỳ từ trong phòng thổi vào đầu óc mờ mịt trống rỗng của Nô Nhi.

Hắn hẳn đã biết nàng đứng ở bên ngoài từ đầu rồi đúng chứ? Nhưng vẫn có thể thờ ơ cùng nữ nhân khác làm loại chuyện này…… phải không? Nếu không phải tuyệt tình như vậy thì hắn sẽ không phải là Khuất Dận Kỳ.

Nô Nhi cười chua xót.

Lúc này, ý nghĩ duy nhất của nàng, là vẫn dành tình cảm cả đời cho hắn…… Đẩy cửa phòng ra, vừa vặn trông thấy hắn xuống giường mặc quần áo, mà nữ tử trần như nhộng trên giường, vẫn nằm im với dáng vẻ quyến rũ, không chút quan tâm.

Máu, một giọt lại một giọt từ trong ngực chảy xuôi, lòng, cũng đông lại từng tấc một.

“Lại đây giúp ta thay y phục.” Hắn hờ hững hạ lệnh.

Nhưng mà, nàng cũng không giống như trước kia, ngoan ngoãn nghe lời.

Lẳng lặng, nàng đi lên phía trước, đôi mắt sáng vô cùng trong trẻo yên lặng nhìn lại hắn. “Có phải tổn thương tôi thật sự có thể làm người thoải mái hay không?”

Khuất Dận Kỳ ngạc nhiên.

Nàng chưa bao giờ chất vấn hắn điều gì, hắn vẫn luôn cho rằng, nàng là một nữ nhân còn dịu dàng hơn cả nước.

“Vậy thì thế nào? Nếu không phải nữ nhân các ngươi tự mình cam chịu bị coi thường, ta sẽ tổn thương được các ngươi ư?”

Sao lại có người như vậy chứ? Đả thương người bừa bãi, lại còn chê bai sự không oán không hối của người ta.

Giờ khắc này, nàng đã thật sự tỉnh ngộ.

Trả giá tất cả không giữ lại gì, chỉ đổi lấy chán ghét cùng xem thường của hắn, nàng tội gì phải vậy? Nếu còn tiếp tục u mê không tỉnh ngộ nữa, thật sự sẽ chết không nơi chôn thân mất!

“Tôi hiểu rồi.” Nàng phản ứng bình tĩnh ngoài sức tưởng tượng, không khóc, không kêu, cũng không ầm ĩ, bi thương tột cùng khiến trái tim chết đi, chính là dạng này sao?

Nàng như vậy, làm Khuất Dận Kỳ vô cớ bất an.

“Có thể cầu người một chuyện cuối cùng được không?” Nàng hỏi rất nhỏ, rất mềm mỏng, đôi mắt vô cùng sáng chói, so với bất cứ gì cũng đều đẹp đến đoạt hồn người.

Khuất Dận Kỳ mím môi không đáp.

Nàng sẽ nói cái gì, hắn đại khái đã biết, hắn không cho rằng hắn cần thiết phải đáp ứng nàng cái gì.

Nô Nhi cũng không để ý đến sự trầm mặc của hắn, gần như tự mình nói: “Bài thơ Nô Nhi xấu xí kia…… có thể đọc hết nó không? Chỉ một lần thôi, vì tôi mà đọc.”

Hắn nhíu mày, nhất thời không thể tin.

Đây chính là yêu cầu duy nhất của nàng sao? Nàng rốt cuộc nghĩ cái gì vậy?

Nhưng mà, hắn cũng không tỏ ý gì, thu hồi mê mẩn trong nháy mắt, nhẹ nhàng đọc: “Nhi kim thức tẫn sầu tư vị, dục thuyết hoàn hưu, dục thuyết hoàn hưu, khước đạo thiên lương hảo cá thu.” (các t/yêu xem lại đoạn dịch thơ ở chương 3 nhé ^^!)

Nhi kim thức tẫn sầu tư vị…… Nô Nhi khẽ lặp lại trong lòng, lúc này, nàng không khỏi nghĩ, không phải ngay từ đầu hắn đã có ý tổn thương nàng rồi đấy chứ? Cho nên, mới có dụng ý khác mà ngâm khuyết bài ‘Nô Nhi xấu xí’ này ?

Gật đầu, nàng yếu ớt ưu sầu nở nụ cười. “Cảm ơn người.”

Cảm ơn hắn? Hắn không hiểu, nàng đã dùng tâm trạng gì, để nói những lời này? Hắn cho rằng, nàng phải chỉ lên trời chửi rủa, hận chỉ muốn hắn chết mới đúng.

Nàng không nói thêm gì nữa, giống như khi đến, nhẹ nhàng thoái lui, gió nhè nhẹ thổi bay ống tay áo, trong một khoảnh khắc, hắn dâng lên ảo giác hoảng hốt, phảng phất như nàng sẽ hòa vào trong làn gió nhẹ, bay đi thật xa – cảm giác không chạm được đến nàng nữa, làm Khuất Dận Kỳ vô cớ cảm thấy hoảng sợ, thiếu chút nữa đã xông lên phía trước, giữ nàng lại, không cho nàng bất cứ cơ hội trốn tránh nào…… Nhưng mà, hắn lại không làm như vậy.

Nâng tay lên, rồi lại chán nản buông xuống ở không trung, Khuất Dận Kỳ nhìn theo Nô Nhi lẳng lặng đi xa, một bước lại một bước, ở giữa cả hai như có hàng rào vô hình, cho đến lúc không chạm được đến nàng nữa –

※※※

Thiếu niên bất thức sầu tư vị, ái thượng tầng lâu, ái thượng tầng lâu, vi phú tân từ cường thuyết sầu.

Nhi kim thức tẫn sầu tư vị, dục thuyết hoàn hưu, dục thuyết hoàn hưu, khước đạo thiên lương hảo cá thu…… Một lần lại một lần, Nô Nhi ầm thầm thì thào lẩm bẩm.

Hay cho một bài ‘Nô Nhi xấu xí’ khuyết!

Kỳ lạ là, nàng thế mà lại không khóc được, hai mắt khô khốc, ngay cả muốn than khóc cho chính mình, cũng không chảy ra nước mắt được.

Gió thu đìu hiu đã thổi rồi. Đã là mùa thu rồi sao? Thật nhanh.

Trời không nói, đất không nói, thu không nói, cùng nàng cũng không nói.

Nếu là trước kia, nàng nhất định sẽ ngây thơ hỏi, thu cùng sầu thì có liên quan gì? Vì sao những thi nhân cứ thích ghép những thứ đó lại cùng nhau?

Nhưng nay, nàng đã hiểu.

Có thể nào không hiểu được chứ? Hai chữ ‘thu, tâm’, vừa vặn hợp thành chữ ‘sầu’ nha!

Chữ thu (), chữ tâm (), chữ sầu (): chữ thu bên trên, tâm bên dưới thành chữ sầu.

Tâm của trời thu, sầu của nàng…… ‘Thiên lương, hảo cá thu……’, thì ra, sầu, đúng là không có cách nào hình dung, chỉ là cảm giác man mác mà không thể dứt ra được! Thiên lương hảo cá thu, thiên lương hảo cá thu…… Nàng sẽ mãi mãi ghi nhớ. Người nam tử khiến cho nàng khắc cốt ghi tâm, người nam tử khiến cho nàng gửi gắm tâm thu, lĩnh hội được cái gì gọi là buồn bã mất hồn…… Nhưng, nàng sẽ đi, nàng phải đi, cũng như mùa thu đìu hiu này, hóa thành một trang ký ức thống khổ ố vàng.

Nếu không rời khỏi hắn, nàng thật sự không biết mình có bị chết trong những hành động lạnh lùng tàn khốc hết lần này đến lần khác của hắn hay không nữa.

Lựa chọn thống khổ nhất của đời người, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.

Lau khô giọt lệ cuối cùng, nàng, cuối cùng cũng không còn nước mắt để rơi nữa.

Nhặt một chiếc lá khô ố vàng lên, nhìn nó bay khỏi lòng bàn tay, rong chơi bay lượn trong trời đất, giống như trái tim thê lương lênh đênh của nàng vậy……

※※※

Nhìn nữ tử trong lòng dùng tất cả kỹ thuật quyến rũ để mê hoặc hắn, Khuất Dận Kỳ lại giống như đã mất cảm giác, không hề cảm thấy gì, tất cả đầu óc đều là khuôn mặt tuy không hoàn mỹ lắm, nhưng lại linh hoạt tao nhã kia…… Suốt bảy ngày không thấy nàng, nàng vẫn đang giận dỗi sao?

Đây là thủ đoạn nữ nhân thường dùng nhất, không cần phải để ý. Hắn luôn thuyết phục bản thân như vậy.

Nhưng hắn cũng biết, Nô Nhi không phải một người sẽ dùng thủ đoạn, dù cho hắn có dùng nhiều lời nói và hành động tàn khốc với nàng, thì cho tới bây giờ nàng vẫn chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng, nếu không phải quá mức tuyệt vọng, thì sao có thể không quan tâm đến hắn nữa như vậy?

Hắn thật sự đã tổn thương thấu tim nàng rồi sao?

Đây vốn là mục đích của hắn, nhưng khi thật sự đạt được, thì người mong nhớ bận tâm, buông cũng không buông được lại trở thành hắn.

Cảm xúc như vậy rất hoang đường, hắn luôn không muốn để ý tới, cũng vẫn cố gắng dùng nữ nhân khác để thay thế mê loạn trong lòng, nhưng mà một ngày lại một ngày trôi qua, hắn còn muốn dối gạt mình đến bao giờ nữa?

Hắn, vẫn chỉ có cảm giác đối với nàng, ngọn lửa ngủ yên trong cơ thể, chỉ có nàng mới có thể châm lên, cũng chỉ có nàng mới có thể thỏa mãn hắn, mỗi một nhịp hít thở, mỗi một tấc suy nghĩ của hắn, toàn bộ đều reo hò nhớ nhung ôn hương mềm mại trong trí nhớ, những nữ nhân khác, chỉ có thể khiến hắn chai sạn.

Hắn vẫn muốn tiếp tục sống như vậy sao?

Thôi vậy, hắn chấp nhận. Nếu vẫn khát vọng đối với nàng, thì cần gì cứ phải làm khó chính mình?

Phiền chán đẩy nữ nhân dính trên người hắn ra, Khuất Dận Kỳ sửa sang y phục, xoay người xuống giường.

“Cút ra đi!” Không có một câu giải thích dư thừa, hắn lạnh lùng ra lệnh, nữ tử trên giường thấy sắc mặt hắn cũng không dễ nhìn, không dám nhiều lời câu nào.

Khuất Dận Kỳ mở cửa phòng ra, liền sai người đi gọi Nô Nhi đến, sau đó mới trở lại trong phòng chờ đợi.

Tiểu nữ nhân này, rốt cuộc là có bao nhiêu ma lực vậy? Hắn thất bại thở dài thành tiếng.

Đây là lần đầu tiên hắn đầu hàng trước nữ nhân.

Nhưng mà, hắn đợi rất lâu, vẫn không thấy bóng dáng mềm mại điềm tĩnh kia. Hắn rót chén nước khẽ uống, một bên suy ngẫm có phải đã xảy ra chuyện gì hay không.

“Thiếu gia, mấy ngày trước Nô Nhi đã rời khỏi phủ rồi.” Câu trả lời của người hầu xuyên qua đầu óc Khuất Dận Kỳ, trong nháy mắt, đầu óc của hắn trống rỗng.

Chén trong tay nhẹ nhàng rơi xuống , tiếng vỡ vụn thanh thúy từ trong yên tĩnh vang lên –

 

About these ads
Để lại bình luận

3 phản hồi

  1. La la la là là lá la là là lá la là lá la la~~~ chị bỏ đi à? Cư mà hong mất bê bi. Hehehe…mất đi rồi mới biết trân trọng (_.._ )

    Trả lời
  2. thoxitin

     /  20/07/2012

    Thanks nàng

    Trả lời

Chìa míc cà rô phỏng vấn !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 912 other followers

%d bloggers like this: