Luyến Nô – Chương 5.2

Edit: Thủy Nguyệt Vân.

Khụ, chương này 16+ a~~~.

Chẳng biết qua bao lâu, Khuất lão gia đã sớm rời đi rồi, nhưng Khuất Dận Kỳ vẫn không nhúc nhích, giống như đông cứng vậy, khuôn mặt ngưng đọng một mảnh tối tăm.

“Thiếu gia……” Nô Nhi sợ hãi khẽ gọi, mang theo lo lắng.

Khuất Dận Kỳ im lặng không lên tiếng, ngay cả liếc nhìn nàng một cái cũng không.

“Thiếu gia.” Nàng lại gọi lần nữa, cất bước về phía hắn, tay nhỏ bé mềm mại lặng lẽ áp vào năm ngón tay hơi lạnh lẽo của hắn.

Cảm giác được sự ấm áp của nàng, Khuất Dận Kỳ hơi hơi chấn động, nâng mắt nhìn nàng.

“Bộ dạng vừa rồi của người…… làm tôi cảm thấy rất xa lạ.” Thiếu gia trong ký ức có chút tà tà, xấu xa, thích trêu chọc nàng, có điều ánh mắt nhìn nàng luôn ấm áp.

Nhưng, mới vừa rồi, hắn giống như hoàn toàn thay đổi thành người khác, cả người tràn ngập hơi thở âm u lạnh lẽo như đến từ địa ngục, ngửi không được một tia độ ấm thuộc về con người, làm người ta kinh hãi, cũng làm cho người ta không thể đến gần.

“Nàng sợ sao? Vậy thì lăn xa một chút.” Hắn lạnh giọng trào phúng nói.

“Không, không phải. Tôi không sợ, thật sự không sợ.” Nô Nhi vội vàng lắc lắc đầu, nắm chặt tay hắn để bày tỏ thái độ của mình.

“Nàng không sợ?” Hắn nhướng mày, cúi đầu bật cười, lại là dữ tợn làm người ta rùng mình như vậy. “Cho dù sẽ bị phá hủy đến không toàn thây, nàng cũng không sợ sao?”

“Sẽ không. Tôi tin người sẽ không làm vậy với tôi.” Nàng nói rất kiên định, trong đôi mắt trong veo lóe lên quyết tâm tín nhiệm không thay đổi.

Hắn bị ánh sáng đó làm kinh sợ!

Nha đầu ngốc à! Hắn không đáng giá để nàng tín nhiệm như vậy chút nào. Ngay từ đầu, hắn đã có ý định phá hủy sự hồn nhiên của nàng, làm nàng sống không bằng chết, thậm chí bây giờ cũng vẫn vậy, hắn thật không hiểu, tín nhiệm buồn cười này của nàng từ đâu mà có?

Cảm thấy lạnh lẽo trong mắt hắn giảm đi một ít, nàng dè dặt hỏi thăm: “Người cùng lão gia, hẳn là phụ tử ruột chứ?”

“Vậy thì thế nào?” Hắn lãnh lẽo nói.

“Tôi cảm thấy, người không nên đối xử tệ với ông ấy như vậy, ông ấy sẽ rất đau lòng.”

Nghe vậy, Khuất Dận Kỳ trầm mặt xuống. “Nàng thì hiểu gì chứ!” Một tiểu nha đầu sao có thể hiểu được tâm tình của hắn?

Nô Nhi cũng không bị vẻ mặt làm người ta sợ hãi của hắn dọa. “Tôi thì không hiểu, nhưng mà tôi biết. Ông ấy là thân nhân duy nhất của người.” Người mà ngay cả cha cũng không có thì rất đáng thương, giống như nàng vậy.

“Đủ rồi! Nô Nhi. Nàng tốt nhất nên biết rõ thân phận của mình, chuyện của ta không cần nàng quan tâm, cút khỏi tầm mắt của ta đi!”

“Nhưng mà……” Nô Nhi muốn nói lại thôi, nàng chỉ là quan tâm hắn thôi mà! Hắn làm gì phải hung dữ như vậy chứ?

“Nàng còn nói thêm một câu nữa, ta thề sẽ chẻ nàng ra!” Khuất Dận Kỳ đấm một quyền thật mạnh xuống mặt bàn, sắc mặt tối tăm đủ làm người ta phải nhượng bộ lui binh.

“Tôi…… Tôi……” Nô Nhi thấy thế bị dọa lui một bước, khẽ cắn môi dưới, nước mắt uất ức đảo quanh vành mắt. “Người ta chỉ vì tốt cho người thôi…… cũng không phải cố ý muốn chọc người tức giận……”

Kể lể đáng thương như vậy đã thổi vào tâm tư tối tăm của hắn, giống như một dây đàn mỏng manh lặng lẽ chạm đến hắn.

Nước mắt trong suốt chớp động trong mắt, làm sóng mắt vốn trong suốt sáng rực càng trong trẻo hơn mà khiến lòng người thương xót.

Vì thế, lòng vô cùng lạnh lẽo của hắn hơi mềm lại.

Đây là cảm giác chưa từng có bao giờ, khuôn mặt đáng yêu mang nước mắt yếu đuối của nàng làm tim hắn đập nhanh, mang theo chút không nỡ, mang theo chút thương tiếc…… “Nô Nhi……” Hắn lên tiếng gọi, nhỏ đến không thể nghe thấy.

Nàng khụt khịt mũi, sợ hãi nâng mắt.

Phút chốc, hắn phát hiện hắn thế mà cũng sẽ thở dài. “Lại đây.” Hắn đưa tay về phía nàng, cũng là đầu hàng trước chính mình.

Nàng chạy bước nhỏ đến gần hắn. “Thiếu gia không tức giận nữa sao?”

Khuất Dận Kỳ không đáp, dang cánh tay ôm nàng vào lòng, ngón cái của hắn có chút thô ráp, cũng không thiếu dịu dàng mà giúp nàng lau nước mắt trên má.

Nước mắt vẫn còn sót lại ở khóe mắt, Nô Nhi lại nở nụ cười khờ khạo.

“Vừa khóc vừa cười, thật giống đồ ngốc!” Hắn hôn lên mũi hồng hết cả của nàng, dùng từ thì đùa cợt, nhưng miệng lại dịu dàng giống như nói lời yêu.

“Người ta vốn ngốc mà! Dù sao người cũng biết từ lâu rồi đấy thôi!” Nàng yêu kiều áp mặt vào hõm vai hắn, giống như con vật nhỏ đang làm nũng với chủ nhân vậy.

Hành động hồn nhiên biết bao! Không chứa bất cứ ý ve vãn nào, lại khiến hắn cảm thấy rung động trước nay chưa từng có.

Kéo khuôn mặt nhỏ nhắn đang cọ xát bên hõm vai hắn ra, Khuất Dận Kỳ cúi đầu hôn.

Nô Nhi không có chần chờ, tay nhỏ bé ngoan ngoãn ôm hắn, mở miệng chờ đợi thăm dò của hắn.

Nụ hôn này, là bao hàm dục vọng cùng đoạt lấy.

Nàng là của hắn, hết thảy của nàng đều thuộc về hắn, hắn chưa từng khát vọng một nữ tử như vậy, tất cả tư duy của Khuất Dận Kỳ đang reo hò khát cầu nàng, trời mới biết hắn nhịn vất vả nhường nào, nếu vừa nãy không bị lão nhân kia cắt ngang, Nô Nhi bây giờ đã là người của hắn rồi.

Lưỡi trằn trọc quấn hôn, khó ngừng cũng khó tách ra, dần dần nhóm lên mạnh mẽ điên cuồng như ngọn lửa pháo hoa.

Thăm dò xuống dưới, hắn nhẹ nhàng tháo, đai lưng buộc lỏng của Nô Nhi liền lặng lẽ rơi xuống đất, theo vạt áo mở rộng, hắn dò xét đi vào bên trong, dễ dàng tìm được cảnh xuân.

“Thiếu gia……” Ý thức được hắn muốn tiếp tục chuyện mới rồi chưa xong, Nô Nhi luống cuống không biết nên làm thế nào cho phải.

“Không thích sao?” Hắn tùy tiện trêu chọc, làm nóng da thịt non mịn mẫn cảm.

“Không phải……” Nàng biết như vậy là không đúng , nhưng đó lại là cái thiếu gia muốn, mà nàng lại không muốn hắn tức giận, cho nên nàng rất bối rối.

“Vậy cái gì cũng đừng nói.” Khuất Dận Kỳ lại lần nữa hôn lên môi nàng, đem nàng áp vào bàn gỗ tròn phía sau.

Vén cao làn váy, bàn tay to của Khuất Dận Kỳ tùy ý dò xét đi vào, cách miếng vải mỏng trêu đùa nàng.

Nô Nhi khẽ hít ngụm khí, cảm thấy toàn thân tê dại, làm cho nàng cuối cùng cũng không nói nên lời.

“Muốn ta tiếp tục không?” Liếm hôn môi đỏ mọng non mềm ướt át, hắn tà cười hỏi.

Hắn là cao thủ tình trường, muốn dẫn dụ một tiểu nha đầu ngây thơ non nớt thế này là chuyện dư sức.

“Không……” Nàng không biết, cũng không thể suy nghĩ điều gì nữa.

About these ads
Để lại bình luận

1 Phản hồi

  1. thoxitin

     /  18/07/2012

    Thanks nàng

    Trả lời

Chìa míc cà rô phỏng vấn !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 855 other followers

%d bloggers like this: